Hiển thị các bài đăng có nhãn Kim sinh chú định - Phiền Lạc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kim sinh chú định - Phiền Lạc. Hiển thị tất cả bài đăng

Kim sinh chú định - Vĩ thanh

Kiếp này đã định

(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan


Vĩ thanh

"Tiểu Lục, ngươi thật sự không đi Giang Nam với Tô đại ca sao?"

Trên đường đến Pháp Hoa tự, chủ nhân vừa ghìm cương để ngựa chạy chậm lại, vừa hỏi ta như vậy.

Ta bĩu môi nói: "Không đi!"

"Thật sự không đi?"

"Không đi, nói không đi là không đi!"


Bởi vì tối hôm qua ta đã thề là sẽ không thèm theo Tô đại ca đi Giang Nam rồi, đại trượng phu đương nhiên nói được là làm được!

Kim sinh chú định - Chương 61,62

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan


61.

Quả nhiên, Tô đại ca nghe xong lời nói của ta, lập tức trầm giọng nói: "Ngươi còn dám nhắc tới thần tiên với ta? Ngươi có tin nói thêm một câu nữa, ta lập tức đánh mông ngươi không!"

"Ngươi dám! Ngươi nếu dám đánh ta, ta liền cắn ngươi!"

Đừng tưởng ta đây dễ bị ăn hiếp, đây là vấn đề quan trọng, quyết không thể thoả hiệp!


Vì vậy chúng ta cứ bốn mắt nhìn nhau, ta thấy sắc mặt Tô đại ca càng ngày càng tối lại, mà ta cũng càng ngày càng sợ hãi, không tự chủ lùi về phía sau.

Kim sinh chú định - Chương 59,60

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

59.

Biết không thể gạt được nữa, trong lòng ta chua xót, ngoảnh mặt qua một bên, không trả lời.

Tô đại ca nắm lấy bàn tay phải của ta, nhìn ngón tay út ta hỏi: "Đường chỉ càng lúc càng mờ, có phải khi nó hoàn toàn biến mất, ngươi sẽ phải rời đi không?"

Ta một lần nữa giật mình quay lại nhìn Tô đại ca, trước đây đâu có thấy hắn thông minh như vậy đâu, chẳng lẽ là bởi vì có được ngọc đan của ta?


"Đứa ngốc, ba ngày nay, ngươi hầu như lúc nào cũng nhìn ngón tay mình, ta lại không phải người mù, làm sao không thấy được? Tiểu Lục, nói thật cho ta biết! Ta và ngươi đã bái đường, đã là phu thê rồi, sau này bất kể là sinh tử hoạ phúc, ta cũng sẽ gánh chịu cùng ngươi!"

Kim sinh chú định - Chương 57,58

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

57.

"Tiểu Thi, Tiểu Thi..."

Tiếng gọi khẩn cấp lôi ta khỏi giấc mộng, ta giật mình bừng tỉnh, dụi mắt ngẩng đầu lên, mới hay bên ngoài đã là màn đêm đen kịt.

Không xong, ta lại ngủ gục.

Huỳnh Tuyết hùng hổ xông vào, thấy bộ dạng ngơ ngác ngồi trước bàn của ta, không khỏi nổi giận: "Ta chẳng phải bảo ngươi ở yên trong phòng sao? Chạy qua đây làm cái gì?"

Kim sinh chú định - Chương 55,56

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

55.

"Huỳnh Tuyết, không việc gì, Tiểu Thi vẫn còn là đứa trẻ, ngươi đừng làm hắn sợ."

Nghe Tô đại ca nói như vậy, Huỳnh Tuyết không có truy cứu thêm nữa, nàng chuyển đề tài.

"Tô đại ca, công tử nói ngươi sắp thành thân rồi, mấy ngày này không cần phải tới tú phường bên kia đâu, cứ ở nhà vui vẻ hài lòng mà làm tân lang của ngươi đi."

Kim sinh chú định – Chương 53,54

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

53.

Ta vốn là một con rắn nhỏ cả ngày mơ hồ dưới gốc bồ đề, nhàn thì nghe Phật tổ thuyết pháp, buồn chán thì mơ màng ngủ, ngày ngày nghe chuông sớm mõ chiều, chẳng lo gì năm tháng.

Ta ở dưới tàng cây trải qua mấy nghìn năm, ngày đêm nghe thuyết pháp cũng đã nghe mấy nghìn năm, sau đó có một ngày, Tôn Giả Tân La Bạt La Đa ngẫu nhiên cưỡi hươu đi qua, ta ngẩng đầu nhìn ngài, ngài hướng ta mỉm cười, nụ cười đó, khiến ta trở nên sáng tỏ, ta hoá thành hình người, trở thành thị đồng dưới toà Tôn Giả, cũng trở thành bằng hữu của hươu con Ban Long.

Kim sinh chú định - Chương 51,52

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

51.

"Người này là Tô Hoán Hoa?"

"Đúng là hắn, canh giờ đã đến, chúng ta dẫn hắn đi thôi."

Lời nói âm trầm thình lình vang lên khiến ta ngẩng đầu, lau khô nước mắt, ta nhìn thấy sương mù phía trước có hai nam nhân cao gầy, mặt bọn họ mang theo tử khí, hai hàng lông mày dài rủ xuống, trang phục một đen một trắng, bên hông đeo một vòng xiềng xích, gã mặc áo trắng cầm trong tay một quyển sổ sách, gã vừa nhìn sách vừa quan sát chúng ta.

Kim sinh chú định - Chương 49,50

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

49.

Đau đớn trong ngực đã ngừng rồi, ta đang muốn đứng lên, nhưng Linh Thành Tử vươn tay phải, chỉ giữa đầu mày của ta, quát lớn: "Hồn phách ly vị!"

Không được...

Biết Linh Thành Tử muốn hấp thụ linh khí của ta để khống chế ngọc đan, ta vội vàng nín thở nhiếp trụ tâm thần chống cự, nhưng miệng hắn không ngừng tụng ra chú ngữ giống như xiềng xích vô hình, bao vây lấy toàn thân ta, mắt thấy từng sợi khí tức chảy ra từ giữa chân mày, tâm trí của ta thoáng cái tiêu tan, cuối cùng bắt đầu có ý nghĩ buông tha.


Kim sinh chú định - Chương 47,48

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

47.

Đã không có biện pháp, ta nhắm mắt lại, vung nắm đấm đánh mạnh vào bụng Tô đại ca. Ta nghĩ một đấm kia nhất định là rất mạnh, bởi vì Tô đại ca rốt cuộc buông ta ra, hắn ôm bụng liên tục lui lại mấy bước, cuối cùng đau đến không thể đứng thẳng lưng, sắc mặt của hắn so với ánh trăng còn thảm đạm hơn mấy phần, kinh ngạc nhìn ta hỏi: "Vì sao...?"

Nghe được trong lời nói mang theo tuyệt vọng, ta biết hành động này của mình đã khiến Tô đại ca rất thương tâm, liền lạnh nhạt hỏi: "Cái gì vì sao?"


"Mấy ngày trước ngươi còn nhận lời cầu hôn của ta, đồng ý vĩnh viễn cùng ta cùng một chỗ, vì sao đột nhiên tất cả đều thay đổi? Tiểu Lục, ngươi có phải có chuyện gì khó nói hay không? Ngươi nói cho ta biết, chuyện gì chúng ta cùng nhau gánh chịu..."

Kim sinh chú định – Chương 45,46

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

45.

"Ngọc Kinh, có phải là gặp ác mộng không? Đừng sợ, Ba Thúc sẽ không làm gì chúng ta đâu."

Tô đại ca để ta dựa vào vai hắn, nhẹ nhàng vuốt ve tóc của ta, muốn giúp ta bình tĩnh trở lại.

Chúng ta hiện tại đang ở trong một gian nhà tranh, trong phòng ngoại trừ bàn gỗ và ghế dài thì không có vật gì khác, Tô đại ca ôm ta dựa tường mà ngồi, đối diện là cửa phòng đóng chặt, xem ra đã bị người khoá chặt từ bên ngoài.


Kim sinh chú định – Chương 43,44

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

43.

Thật ra Tô đại ca một chút cũng không có sai, hắn không có nổi nóng với ta, cũng chưa có trách cứ ta lời nào, từ đầu đến cuối đều là ta một mình tự hờn dỗi, bởi vì ta không thể nhìn hắn đối xử tốt với nữ tử khác, nhất là với người từng là vị hôn thê chỉ phúc vi hôn của hắn.

Thấy ta không phản ứng, Tô đại ca dường như có hơi hoảng loạn, hắn ra sức mà ôm lấy ta, lại cúi đầu xuống hôn cổ ta, ta cảm thấy đầu lưỡi mềm mại kia ở xung quanh cổ ta không ngừng liếm hút, tiếp theo liếm mút, tiếng gọi khẽ của Tô đại ca cũng từ từ truyền đến.

"Ngọc Kinh, Ngọc Kinh..."


Kim sinh chú định – Chương 41,42

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

41.

"Được rồi, ta đưa cho bọn hắn là được."

Ta xoay người chạy ra sau một thân cây, phun ngọc đan ra lòng bàn tay, sau đó đưa ngọc đan cho Ba Thúc.

Ba Thúc vừa nhìn thấy ngọc đan, lập tức trở nên cung kính, dẫn đầu mọi người ở trước mặt ta quỳ xuống, rất thành kính lạy ba lạy, sau đó nâng hai tay tiếp nhận ngọc đan.

"Đa tạ Tô công tử."


Kim sinh chú định chương 39,40

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

39.

"Tiểu Long, ta bị Linh Thành Tử dùng pháp thuật khống chế, ngươi mau cứu ta ra ngoài đi!"

"Yên tâm, chút pháp thuật này của hắn căn bản không thể thương tổn được ngươi, Ngọc Kinh ca ca, ngươi đoán hắn vì sao muốn bắt ngươi đi Vân Nam?"

"Dù sao cũng sẽ không đơn giản chỉ là để chữa bệnh."


"Ha ha, Ngọc Kinh ca ca, ngươi trở nên thông minh hơn rồi, nói cho ngươi biết, Vân Nam Vương Quảng Ý không biết nghe được tin đồn nhảm từ đâu, muốn dùng chín mươi chín hồn phách chí âm nữ tử làm dẫn, lại hợp với linh châu khí tạo thành đan dược ăn vào, liền có thể trường sinh bất lão, cùng thiên địa đồng thọ[1], cho nên hắn mới phái pháp sư của mình đi khắp nơi tìm chí âm nữ tử."

"Ngươi nói linh châu có phải là ngọc đan của ta hay không?"

"Phải, hai viên ngọc đan chính là tinh khí do hồn phách của ngươi ngưng tụ mà thành, chúng nó cùng ngươi rơi xuống phàm trần, hồn đan trở thành bảo vật trấn tộc của Miêu Trại, mà phách đan sau nhiều lần qua tay nhiều người đã rơi vào tay Vân Nam Vương, bởi vì hồn đan bị tộc trưởng Miêu Trại phong bế tiên khí, cho nên Linh Thành Tử mới không tìm ra, thế nhưng sau đó nó bị Ngũ Hổ đoạt mất, hồn đan mất đi phong ấn, lại bởi vì ngươi tu luyện, khiến cho tiên khí của nó tái hiện, mới dẫn Linh Thành Tử tới kinh thành."

À, nói tới nói lui vẫn là lỗi của ta.

"Linh Thành Tử ở trong kinh bắt cóc ba nữ tử là đã thu thập đủ chín mươi chín người, còn trùng hợp tìm được ngươi, hắn thấy được thể chất thông linh của ngươi, linh châu ở trong cơ thể ngươi, hoà hợp với ngươi làm một, nếu như lợi dụng cách làm của ngươi, chắc chắn sẽ thuận lợi hơn nhiều, có điều hắn nhất định chưa có tính tới, ngươi thật sự có linh lực có thể giúp hắn thành công, nhưng đồng thời cũng là khắc tinh của Quảng Ý, cho nên, Ngọc Kinh ca ca, ngươi có thể thừa cơ hội này tìm lại viên phách đan kia của mình, hai viên ngọc đan hợp làm một, ngươi liền có thể thoát thai hoán cốt, một lần nữa quay về Cực Lạc."

"Ngươi nói ta là khắc tinh của Quảng Ý? Nhưng mà ta hiện tại đã bị khống chế, Tiểu Long, đừng nói lời vô ích nữa, trước tiên cứu ta ra đi!"

Tiểu Long không để ý tới ta, hắn gặm một miếng mía lại nói: "Nói nửa ngày, ăn ngon."

"Này, ngươi đừng có chỉ lo ăn như vậy, mau cứu ta ra!"

"Ngọc Kinh ca ca, kiếp nạn của ngươi ngươi cần phải tự mình hoá giải, sự tình của nhân gian các ngươi thần tiên chúng ta không thể tuỳ tiện nhúng tay vào, tha thứ ta không giúp được ngươi..."

"Việc gấp gáp gì cũng không giúp, ngươi còn chạy tới đây làm chi? Đừng có cầm khúc mía ở trước mặt ta lắc lư!"

Bị ta rống lên như vậy, Tiểu Long mếu máo nói: "Người ta có ý tốt báo mộng nói cho ngươi biết, nghìn vạn lần đừng để Tô đại ca của ngươi tới Vân Nam, vậy mà lòng tốt lại không được báo đáp..."

"Vì sao không thể để Tô đại ca tới? Chẳng lẽ có người muốn hại hắn?"

"A, thiên cơ không thể biết lộ, ta không thể nói hơn được..."

"Ngươi tên hỗn đản này, ngươi rào đón dông dài nửa ngày, tới chuyện quan trọng lại không nói, ngươi muốn trêu cợt ta đúng không? Ngươi xuống đây cho ta!..."

Ta khẳng định nếu như Tiểu Long ở ngay trước mặt ta, nhất định ta sẽ cú hắn một cái thật đau, chuyện liên quan đến Tô đại ca, mà hắn lại dám thừa nước đục thả câu!

Thế nhưng không đợi ta biến phẫn nộ thành hành động, phía sau đã bị một nguồn sức mạnh đẩy ngã xuống, chỉ nghe Tiểu Long gọi với theo: "Nếu như Tô đại ca của ngươi tới Vân Nam, ngươi nhất định phải khuyên hắn trở lại, hắn nếu như không quay về, vậy ngươi phải tách ra khỏi hắn, cách hắn càng xa càng tốt, nếu không sinh mệnh của hắn..."

"Ngươi nói cái gì...?"

Bốn chữ vừa ra khỏi miệng, cả người ta liền chấn động, từ trong mộng tỉnh lại.

"Ngươi thật đúng là có thể ngủ, từ sáng sớm ngủ tới chạng vạng không tỉnh."

Ta dụi dụi mắt, thấy được Linh Thành Tử đang ngồi trước mặt ta, ta vội vàng bò dậy.

"Chúng ta đang ở chỗ nào?"

"Đã tới gần biên giới Vân Nam, buổi trưa ngày mai có khả năng đã đến phủ đệ của Vân Nam Vương rồi, chúng ta ở lại chỗ này nghỉ ngơi chốc lát, ngươi nếu như ngủ mệt mỏi, có thể xuống xe đi lại một chút."

"Chỉ mới hơn một ngày đêm chúng ta đã đến Vân Nam?" Ta nhịn không được thất kinh hỏi.

Ánh mắt Linh Thành Tử nhìn ta tràn đầy trào phúng.

"Loại pháp thuật súc địa thành thốn[2] này chẳng qua chỉ là trò vặt vãnh, vậy mà ngươi cũng không biết."

Ta làm sao lại không biết? Chẳng qua trong lúc nhất thời không nghĩ tới mà thôi, có điều nhìn vẻ mặt của Linh Thành Tử, hẳn là đã coi ta cùng loại với phế vật rồi, nếu không bởi vì ngọc đan trong người ta, tin rằng hắn nhất định sẽ không kiên nhẫn với ta như vậy.

Ta hoạt động thân thể, vén lên rèm xe, nhảy xuống xe ngựa.

Lúc này đã là chạng vạng, khắp nơi một mảnh tĩnh mịch, ánh hoàng hôn chiếu nghiêng bốn hướng, nhuộm cảnh vật thành một sắc vàng nhàn nhạt.

Đám người chúng ta có hai chiếc xe ngựa, chiếc xe còn lại kia phỏng chừng bên trong là ba nữ tử bị bắt đi, nhưng mà bên trong yên tĩnh không tiếng động, xem ra Linh Thành Tử đã làm phép khiến các nàng mất đi tri giác.

Hai tên tiểu sa di ở bên cạnh xe nhóm lửa, lấy lương khô mang theo trong người ra nướng, mùi thức ăn theo làn khói nhè nhẹ bốc lên rất nhanh đã truyền vào mũi ta.

Linh Thành Tử xuống xe đứng ngay phía sau ta, thấy hắn lẽo đẽo theo sau, ta không khỏi cười nói: "Thượng sư khẩn trương như vậy, chẳng lẽ đang lo lắng ta sẽ chạy trốn?"

"Bần tăng chỉ muốn nói cho thí chủ, nếu như đói bụng vậy ăn nhiều cơm một chút, bởi vì khi đến phủ đệ của Vân Nam Vương, mọi người trước giờ hành lễ đều phải trai giới[3] tắm rửa, để tỏ thành tâm, đến lúc đó ngay cả nước cũng không thể uống."

"Khụ khụ..."

Không được ăn cơm, vậy chẳng phải là muốn mạng của ta hay sao? Ta đã hai ngày chưa từng uống rượu, lẽ nào tiếp theo ngay cả cơm cũng không được ăn?

Hừ, ta việc gì phải nghe lời Tiểu Long, đi tìm ngọc đan, trở về Cực Lạc gì đó? Không có ngọc đan chẳng phải ta vẫn sống rất tiêu dao hay sao? Đã hạ quyết tâm rồi, chỉ cần có cơ hội ta sẽ lập tức chuồn ngay!

Sau khi nghe nói tới việc trai giới, ta rất không khách sáo ăn bữa cơm do tiểu sa di chuẩn bị, lương khô tuy rằng không thật mỹ vị, nhưng có thể bỏ đầy bụng là tốt rồi, ăn cơm no, có sức lực, ta mới có thể chạy trốn được.

Vì vậy sau khi ăn xong ta rất tự giác quay lại xe ngựa nghỉ ngơi, Linh Thành Tử dường như không ngờ tới ta sẽ nghe lời như vậy, ánh mắt hắn nhìn ta giống như đang nhìn ngu ngốc.

Cứ việc nhìn đi, chờ ta chuồn êm đi rồi, ngươi sẽ biết ai mới là ngu ngốc.

Buổi tối ta trốn trong xe tập trung suy nghĩ, rất nhanh giọng nói của con rắn nhỏ vang lên trong đầu ta.

"Chủ nhân, hiện tại ngươi đang ở đâu?"

"Đã đến biên cảnh VânNam, Tô đại ca có khoẻ không?"

"Rất tốt, chúng ta hiện tại đang đuổi theo hướng VânNam, Ba Thúc bọn họ cũng có ở..."

Nguy rồi, Tô đại ca thực sự đến Vân Nam rồi, mà lại đi cùng với Ba Thúc bọn họ.

Lòng ta nghĩ tới, liền hỏi: "Tô đại ca mọi việc đều nghe lời ngươi, ngươi mau tìm cách để hắn quay lại kinh thành, ta sẽ tự mình tìm cơ hội trốn thoát."

"Không có khả năng, Tô công tử hiện tại chỉ ước gì lập tức gặp được ngươi, hắn còn hứa với Ba Thúc, chỉ cần Ba Thúc có thể hỗ trợ tìm được ngươi, hắn sẽ đem ngọc đan trả lại cho Ba Thúc."

Tô đại ca ngu ngốc này, hắn muốn chọc ta tức chết hay sao? Ba Thúc kia vừa nhìn cũng biết rất quỷ kế đa đoan, hắn vì sao lại có thể đồng ý loại giao dịch này?

"Tô công tử lúc đầu cũng không muốn mang ta theo, nếu không phải ta lanh trí theo kịp hắn, có lẽ đã bị hắn vứt lại ở nhà rồi từ lâu rồi, nhưng mà Ba Thúc biết pháp thuật, chúng ta đi rất nhanh, căn bản không thể dừng lại."

Xem ra Ba Thúc cũng sử dụng pháp thuật cùng loại như súc địa thành thốn, nếu Tô đại ca lập tức sẽ tới đây, vậy kế sách chuồn êm ta đã dự định không dùng được rồi.

Ai, thật là đau đầu.

40.

Đêm đó ta hầu như cả đêm không hề chợp mắt, bởi vì lo lắng cho Tô đại ca thôi, đương nhiên, không thể phủ nhận ngày hôm trước ta ngủ tròn một ngày đêm cũng là một phần nguyên nhân.

Ngày thứ hai, Linh Thành Tử có vẻ mệt mỏi rã rời, ta đoán đó là do hắn sử dụng pháp thuật khiến thể lực giảm sút, cho nên sau khi chúng ta tiến vào biên giới Vân Nam, hắn không dùng súc địa thành thốn để chạy cho nhanh nữa.

Có thể thấy được dù pháp thuật của Linh Thành Tử cao cường đến đâu, chung quy cũng chỉ là một người thường, hắn nóng vội vì giấc mộng trường sinh bất lão của Vân Nam vương, xét đến cùng chỉ sợ cũng vì bản thân hắn mà thôi?

Không có pháp lực của Linh Thành Tử tương trợ, chúng ta đi rất chậm, hắn ngồi ở một bên xe ngựa không ngừng bấm đốt ngón tay, vẻ mặt nghiêm trọng phức tạp, mà ta ngồi ở bên kia, theo xe ngựa xóc nảy mà không ngừng nhấm gạo.

Xe ngựa đang đi nhanh đột nhiên ngừng lại, tiểu sa di xốc lên rèm cửa đối với Linh Thành Tử nói: "Sư phụ, mấy nữ tử kia hình như không ổn..."

Mặt Linh Thành Tử biến sắc, lập tức nhảy xuống xe, ta cảm thấy tò mò, vốn muốn theo xuống xem sao, nhưng nghĩ lại, phiền phức của Linh Thành Tử, cứ để hắn tự đau đầu được rồi, còn ta đi tản bộ thư giãn chân một chút, ngồi xe cả ngày, chân đều bị đau nhức.

Ta duỗi lưng, nhảy xuống xe.

"A..."

Ta còn chưa có đứng vững, chợt nghe một tiếng gầm rú từ cỗ xe ngựa kia truyền lại, lập tức thân thể Linh Thành Tử từ trong xe bay ra... À, không, là bị văng ra, đánh thẳng vào một thân cây bên đường, hắn lảo đảo một chút mới đứng vững, tay che ngực, sắc mặt trắng bệch.

"Ngọc Kinh!"

Theo tiếng gọi lo lắng, thân ảnh bên cạnh ta nhoáng lên, ta quay đầu nhìn, liền thấy Tô đại ca đã đứng ngay bên cạnh ta.

"Tô đại ca...?"

Tuy rằng con rắn nhỏ đã nói qua Ba Thúc bọn họ đang đuổi hướng Vân Nam, nhưng ta thực sự không nghĩ tới bọn họ lại đến nhanh như vậy.

Bộ dạng Tô đại ca có hơi mệt mỏi, nhưng vẻ mặt mừng rỡ, hắn một tay kéo ta đến bên người, quan sát ta lại vội vàng hỏi: "Ngươi có bị thương hay không? Linh Thành Tử có thương tổn ngươi không?"

"Không có..."

Không chỉ không thương tổn, trái lại còn cơm nước rất tốt chiêu đã ta nha.

Màn xe bên cạnh vén lên, Ba Thúc từ trên xe nhảy xuống, thân hình hai tiểu sa di của Linh Thành Tử lung lay lảo đảo, đồng loạt ngã xuống.

Thì ra bọn họ vừa mới bị Ba Thúc dùng pháp thuật không chế, mê tâm trí.

Ba Thúc nhìn Linh Thành Tử cười lạnh. "Thượng sư dường như không cẩn thận rồi."

Linh Thành Tử thở dốc một lát, lập tức cũng cười nói: "Bởi vì bần tăng không ngờ tới Miêu trại tộc trưởng cũng là loại chuyện đánh lén này."

Thấy hai người bọn họ nhìn nhau, đường nhìn điện quang hoả thạch[4] không ngừng va chạm, trong lòng ta vui mừng.

Đánh đi đánh đi, các người cứ việc long hổ đấu nhau đi, ta và Tô đại ca sẽ không hầu đâu, thỉnh thỉnh...

"Linh Thành Tử, ngươi một mình lại muốn nghịch thiên hành sự, thương hại vô tội, tổn hại tu vi Phật gia, còn già mồm nguỵ biện."

"Mọi người đều là như vậy, Ba Thúc, hôm nay ngươi thắng ta một trận, sau này còn gặp lại."

Linh Thành tử hừ một tiếng, ống tay áo dài vung lên, liền cuốn lấy tiểu sa di hôn mê trên đất, nhoáng lên một cái liền không thấy hình bóng.

Này, đừng có chạy, thân là pháp sư, lâm trận bỏ chạy rất mất mặt.

Muốn xem long hổ đấu nhau lại không thành, ta tức giận giẫm chân, A Cát cũng vội la lên: "Ba Thúc, ngươi vì sao không ngăn cản Linh Thành Tử? Thừa dịp hắn thụ thương, chúng ta có thể trừ hại cho dân!"

Ba Thúc không trả lời, hắn trầm mặc thật lâu, đột nhiên ho lên sù sụ, máu tươi theo cơn ho trào ra khoé miệng hắn.

"Ba Thúc! Ba Thúc!"

Tả Tiền Tả Hậu vội vàng tiến lên đỡ lấy Ba Thúc, Ba Thúc ho thật lâu, mới lắc đầu than: "Đạo hạnh của Linh Thành Tử rất cao thâm, nếu như không đánh lén, chúng ta căn bản không phải là đối thủ của hắn..."

Ta nghi hoặc nhìn Tô đại ca, hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"

"Ngươi còn hỏi ta chuyện gì xảy ra? Ta hỏi ngươi, có phải ban đêm chạy ra ngoài chơi, mới bị người bắt đi đúng không?"

Nhìn thấy vẻ mặt của Tô đại ca sa sầm, ta có hơi sợ hãi.

"Ta chỉ là rảnh quá không biết làm gì nên mới ra ngoài đi dạo thôi, ai biết lại bị Linh Thành Tử bắt, nói tới nói lui cũng là vì cứu biểu muội của ngươi... Đúng rồi, Tô đại ca, ngươi vì sao biết ta bị Linh Thành Tử bắt đi?"

Tô đại ca trừng ta một cái.

"Là Ba Thúc tới phủ tìm linh châu của tộc bọn họ, chúng ta mới biết hạt châu đã cứu ta vốn là vật của Miêu Trại, pháp lực của Ba Thúc thâm hậu, hắn sử dụng Tầm Nhân cổ[5] tìm tung tích của ngươi, mới biết ngươi đã bị Linh Thành Tử bắt rồi."

"Cho nên các ngươi mới đuổi theo, lại dùng Chướng Nhãn pháp khống chế đệ tử Linh Thành Tử, sau đó đánh lén, Tô đại ca, ngươi thật thông minh..."

"Đừng có vuốt mông ngựa, dĩ nhiên không nghe lời Huỳnh Tuyết trốn ra khỏi phủ, món nợ này chúng ta quay về sẽ tính, còn không mau tới cảm ơn Ba Thúc!"

Ai, vỗ mông ngựa lại vỗ tới đùi ngựa, xem ra tâm trạng của Tô đại ca rất ác liệt, ta tốt nhất đừng chọc tới hắn.

Ba Thúc đã ngồi xuống một bên, xem ra tuy rằng hắn đã thắng được Linh Thành Tử, nhưng chính hắn cũng bị thương không nhẹ, người trong tộc của hắn đều đứng bên cạnh, nhìn hắn với vẻ lo lắng.

Bị Tô đại ca ở phía sau đẩy một cái, ta không tình nguyện đi lên trước mặt Ba Thúc hành lễ một cái nói: "Cảm ơn."

Ba Thúc giương mắt nhìn ta.

"Thì ra ngươi chính là Ngọc Kinh."

Ánh mắt hắn quét tới quét lui trên thân ta vài lần, giống như đang tìm tòi cái gì, nhưng mà linh lực của ta trước đó đã bị Linh Thành Tử phong bế, còn chưa khôi phục, xem ra hắn cái gì cũng tìm không được.

Thấy ta cúi đầu xuống, Ba Thúc trầm ngâm nói: "Thật kỳ lạ, ngươi khiến ta cảm thấy rất quen thuộc, giống như chúng ta đã từng ở nơi nào gặp qua..."

Đại thúc, đừng có tưởng làm bộ lôi kéo làm quen là ta sẽ đem ngọc đan trả cho ngươi.

Tô đại ca cũng đi lên phía trước hướng Ba Thúc hành lễ tạ ơn, Ba Thúc lắc đầu nói: "Tô công tử khách sáo rồi, chúng ta chỉ là theo ước định mà làm thôi."

"Ước định?"

"Không sai, nhờ Tô công tử chúng ta mới biết, hắn đã đem linh châu trấn trại cho ngươi, điều kiện tương trợ của chúng ta là, tìm được ngươi rồi, linh châu phải trả về lại cho chúng ta."

Lý nào lại vậy!

Tuy rằng con rắn nhỏ cũng đã nói với ta như vậy, nhưng lúc này lại bị người dùng giọng điệu đó đòi lấy, ta có chút khó chịu, ta liếc mắt trừng Tô đại ca, lại đối với Ba Thúc cười hì hì nói: "Ta nghe nói người Miêu luôn luôn lấy chân thành đối đãi người, không nghĩ tới cũng làm ra hành vi áp chế này, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn vơ vét tài sản, như vậy so với Linh Thành Tử có gì khác biệt?"

"Ngươi..."

Tả Tiền tức giận mắt trợn tròn, giơ nắm tay về phía ta, ta cũng trừng lại hắn, Ba Thúc lại ở một bên cười khẽ nói: "Linh châu vốn là vật của Miêu tộc ta, chúng ta hiện tại chỉ mong muốn ngươi trả lại mà thôi, điều này sao có thể nói là vơ vét tài sản? Linh châu đối với Miêu Trại là thánh vật, nhưng đối với người thường mà nói, lại chỉ là một hạt châu bình thường thôi, không có chút tác dụng, cho nên, mong rằng trả lại."

Ta đang muốn phản bác, tay áo lại bị Tô đại ca túm lấy, hắn lôi ta qua một bên, nhỏ giọng khuyên nhủ: "Linh châu là tín vật của Miêu tộc, ngươi trả lại cho Ba Thúc đi, lần này nếu như bọn họ không ra tay cứu giúp, ngươi sợ rằng sẽ bị Linh Thành Tử tế sống, cho nên xét tình xét lý, chúng ta đều không thể làm khó dễ Ba Thúc."

"Mới không cần..."

"Ngọc Kinh, làm người không thể tham lam, nếu như ngươi thích minh châu, đợi về đến kinh thành, ta sẽ mua thật nhiều trân châu cho ngươi chơi được không?"

"Nhưng mà, Tô đại ca, đó là vật định tình ngươi cho ta mà..."

Nghe được ta nhỏ giọng lầm bầm, Tô đại ca lập tức nở nụ cười, hắn nhẹ nhàng nói: "Nếu vậy quay về ta lại tặng ngươi một viên trân châu lớn hơn đẹp hơn làm vật định tình được không? Ngoan..."

A, ta không có nghe lầm? Tô đại ca dĩ nhiên nói rõ muốn cùng ta định tình, hơn nữa, còn dùng ngữ điệu dịu dàng như vậy nói với ta, khiến ta có chút thụ sủng nhược kinh[6].

Nếu đã như vậy, ngọc đan này không cần cũng được, chỉ cần Tô đại ca vui vẻ thì tốt rồi.

Nhưng mà, hiện tại quan trọng nhất chính là cùng Tô đại ca quay về kinh ngay lập tức, để hắn tránh ta hoạ, về phần ngọc đan, sau này nếu như ta muốn thu hồi, còn không phải là chuyện nhẹ nhàng dễ dàng sao.



[1] Thiên địa đồng thọ: sống mãi cùng trời đất

[2] Súc địa thành thốn: độn thổ

[3] Trai giới (đạo Phật): ăn chay và tuân thủ những quy tắc của việc cúng lễ

[4] 电光火石 (điện quang hoả thạch): chớp giật lửa toé

[5] Tầm Nhân cổ: cổ tìm người

[6] 受宠若惊 (thụ sủng nhược kinh): kinh ngạc vì được yêu thương

Kim sinh chú định – Chương 37,38

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

37.

Ta thi triển ẩn thân thuật, đi tới khách điếm Tứ Hải, thì đụng phải A Ý đang vội vã từ bên ngoài trở về, hắn ngày hôm nay ngoài ý muốn mặc trang phục của người Hán, thấy hắn vào trong phòng, ta vội vàng theo sát.

Đám người Ba Thúc đều ở bên trong, nhìn thấy A Ý đến, Bách Lý lập tức hỏi: "Có nghe ngóng được tin tức gì không?"


Ta đã có kinh nghiệm của lần trước, trước khi vào nhà liền nhiếp trụ tâm thần, Ba Thúc quả nhiên không có chú ý tới ta, ánh mắt của hắn chỉ dán vào người A Ý.

Kim sinh chú định - Chương 35,36

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

35.

Thiên Can thượng sư quan sát mọi người chúng ta một lượt, lúc này mới chắp tay thản nhiên nói: "Các vị thí chủ đều là nhân trung long phượng, mệnh của các ngươi đều là thiên mệnh, vốn không cần bần tăng đến phê."

Mấy lời nịnh hót này nghe ra rất giống như mua danh trục lợi.

Lòng sợ hãi của ta vừa nghe những lời này xong lập tức biến mất không còn bóng dáng tăm hơi, trái lại đối với sự lo xa của mình cảm thấy buồn cười.


Kim sinh chú định - Chương 33,34

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

33.

Tô đại ca đang ở trong trướng phòng chỉnh lý sổ sách, hắn nhìn thấy ta đến, liền nói: "Ngọc Kinh, ngươi lại tới trễ, có phải là mê ngủ nên dậy không nổi không?"

"Không phải đâu, ta có việc nên mới tới trễ."

"Ngươi thì có việc gì? Đơn giản là ăn rồi ngủ."

Lại chê ta, thật muốn cắn Tô đại ca một cái, xem hắn có còn dám luôn ăn hiếp ta như vậy nữa không.


Kim sinh chú định - Chương 31,32

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

31.

May mà lúc chủ nhân và Huỳnh Tuyết nói những lời này, Tô đại ca cũng không có ở đây, nếu không ta nghĩ hắn nhất định sẽ tức đến ngất xỉu.

Chủ nhân ở Trích Tinh lâu tuyệt đối là có quyền uy vô thượng, hắn giải quyết dứt khoát, vì vậy ta liền chính thức trở thành tuỳ tùng của Tô đại ca, tối hôm đó, Tô đại ca giới thiệu ta với mọi người ở trong lâu, bởi vì trước đó đã được chủ nhân cho phép, tất cả mọi người chỉ tượng trưng mà hỏi vài câu, rốt cuộc thừa nhận thân phận ta tại Trích Tinh lâu.

Tô đại ca lại nhờ vả Huỳnh Tuyết, sau này cho con rắn nhỏ ăn thì đừng quên chuẩn bị cho ta một phần, hơn nữa phần của ta nhất định phải nhiều hơn, bởi vì bình thường ta thường giành ăn với con rắn nhỏ.


Kim sinh chú định - Chương 29,30

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

29.

"Ngọc Kinh? Vài năm không gặp, con đã lớn như vậy sao?"

Huyễn ảnh thúc thúc vừa nghe, lập tức chạy tới, nhìn ta từ trên xuống dưới vài lần, lúc này mới thương cảm nói: "Từ biệt nhiều năm, không nghĩ tới đại ca đại tẩu của ta đều đã qua đời..."

Thẩm thẩm cũng tiến lên nắm chặt tay ta không tha, một trận thở ngắn than dài.

"Ngọc Kinh, thân nhân các ngươi đã đoàn tụ rồi, ta cũng phải quay về Trích Tinh lâu, chúng ta..."


"Tô đại ca , ta không muốn ngươi đi!"

Mắt thấy Tô đại ca có dấu hiệu muốn chạy trốn, ta vội vàng bước lên nắm chặt hắn, quay lại nói với thúc thẩm: "Thúc thúc thẩm thẩm, dọc theo đường đi nếu không có Tô đại ca chiếu cố ta, ta đã sớm chết, các ngươi nhất định phải cảm tạ hắn thật đàng hoàng mới được."

"Không cần không cần, đây đều là chuyện ta có thể làm..."

"Tô công tử, hài tử này là cốt nhục duy nhất còn lại trên đời của đại ca ta, ngươi đối với hắn đã có ân cứu mạng, cũng là đại ân nhân của Ngọc gia chúng ta, thỉnh vào nhà ngồi, nương của bọn nhỏ, nhanh pha trà cho Tô công tử."

"Không cần, ta..."

Nhìn Tô đại ca bị thúc thúc không cho phân trần kéo vào nhà, ta không khỏi ở sau lưng hắn cười trộm, Tô đại ca, vào cửa nhà ta rồi, ngươi cũng đừng nghĩ chạy thoát nha.

"Tô công tử, không ngờ ngươi đã cứu Kinh Nhi hai lần, xem ra mối nhân duyên này là trời đã định trước, chúng ta làm trưởng bối cũng không có gì hay để nói, ta ngày hôm nay liền hứa gả Kinh Nhi cho ngươi, cũng mong ngươi sau này đối xử tốt với hắn."

Thúc thúc nghe xong tự thuật của ta, liền hướng Tô đại ca rất nghiêm túc mà nói ra lời như vậy.

"Khụ khụ khụ..."

Tô đại ca hiển nhiên không ngờ thúc thúc lại nói ra lời này, hắn bắt đầu ho sặc sụa, ta vội vàng chạy đến sau lưng hắn nhẹ nhàng giúp hắn vỗ lưng, thẩm thẩm thấy vậy, lập tức cười nói: "Ngươi xem Ngọc Kinh chúng ta nhu thuận bao nhiêu, Tô công tử, có được hắn cũng là phúc khí của ngươi nha."

Tô đại ca quay đầu nhìn ta cười khổ: "Ngọc kinh, ngươi không cần tăng thêm phiền phức được không?"

"Tô đại ca ..."

Tô đại ca không để ý tới ta, hắn quay đầu về phía thúc thúc nói: "Ngọc lão bản, Ngọc Kinh là một nam hài tử, mà ta cũng là nam nhân, sao có thể bàn chuyện cưới hỏi?"

"Thì có sao đâu? Hiện tại nam thê rất phổ biến, Tô công tử, ngay cả thê tử của lâu chủ Trích Tinh lâu các ngươi cũng là nam nhân mà, chỉ cần hai người các ngươi chung sống vui vẻ là tốt rồi."

"Việc đó, nam thê phổ biến hay không phổ biến ta không biết, nhưng mà ta tự thấy mình thích nữ hài tử xinh đẹp như nước hơn..."

"Cái gì? Ngươi là nói Ngọc Kinh của chúng ta không xinh đẹp sao? Lại nói, ngươi suốt đường đi chiếm hết tiện nghi của hắn, hiện tại lẽ nào lại nghĩ trở mặt không chịu trách nhiệm?"

Thúc thúc thấy Tô đại ca không có ý nhượng bộ, lập tức trở mặt.

"Không phải, đó là bởi vì cứu hắn, Ngọc Kinh, ngươi biết rõ mà, ngươi giải thích rõ cho thúc thúc ngươi đi."

Nghe xong lời này, ta u oán nói: "Tô đại ca, ngươi có phải đã quên ước hẹn tam sinh với ta rồi không, hay là ngươi chê ta xuất thân hàn vi, không xứng với ngươi?"

"Không phải, ta sao lại nghĩ như vậy?"

"Ha ha, Tô đại ca, ta cũng biết ngươi sẽ không nghĩ như vậy, thúc thúc, Tô đại ca đã đáp ứng rồi."

Ta rất hài lòng nói, không hề để ý tới vẻ mặt trợn mắt há hốc miệng của Tô đại ca.

Thúc thúc vui vẻ: "Nếu như vậy, Tô công tử, chúng ta đã là thân gia rồi, ngươi có tín vật đính ước gì, trao đổi với Ngọc Kinh chúng ta đi, việc hôn nhân này coi như là định xong."

"Ta..."

Ta không cho Tô đại ca có cơ hội phản bác, một tay kéo hắn tới bên cạnh, cướp lời: "Tô đại ca đã cho ta tín vật rồi, chính là hạt châu này."

Thấy ta lấy ngọc đan từ trong lòng ra khoe khoang, Tô đại ca vội nói: "Đó chỉ là lễ vật, cũng là do ngươi giành lấy..."

"Tô đại ca , đây là tín vật ta tặng cho ngươi , coi như đáp lễ, ngươi nhất định phải cất giữ kỹ, quên đi, ta trực tiếp đeo cho ngươi là được."

Ta gỡ xuống vòng vàng đeo trên cổ, không đợi Tô đại ca phân trần liền kiễng chân buộc vào tóc Tô đại ca .

Tô đại ca , vòng vàng này chính là vương miện của ta lúc là Bích Phệ, vật quan trọng như vậy cũng tặng cho ngươi, ngươi kiếp này đừng nghĩ chạy thoát.

Vẻ mặt của Tô đại ca lúc này đã không chỉ là bất đắc dĩ nữa rồi.

"Ta còn có việc, Ngọc lão bản, lần sau sẽ đến bái phỏng..."

Tô đại ca bỏ lại những lời này xong, cũng không quay đầu lại bỏ chạy trối chết, thấy hắn đi nhanh như vậy, ta có chút không vui.

Nữ hài tử có cái gì tốt? Nếu như Tô đại ca thật sự thích nữ hài tử như vậy, cùng lắm thì ta hoá thân thành nữ hài tử là được rồi.

Tuy là nghĩ như vậy, nhưng nhớ tới việc ta không cách nào biến ảo thành dung mạo mình thích, liền đối với pháp thuật biến thành nữ hài tử cũng không tự tin nữa.

Ta không mấy vui vẻ mà đem cảnh vật trước mắt biến trở về nguyên trạng, sau đó liền vội vàng chạy đến Trích Tinh lâu.

Phủ đệ của công tử Tĩnh người thường không thể đi vào, nhưng mà ta không phải là người thường nha, ta thi triển Ẩn Thân thuật, liền đường hoàng đi qua trước mắt hai người thủ vệ, sau đó đi theo khí tức của Tô đại ca thẳng đến hậu viện.

Thông thường lúc này chủ nhân và Tiểu Thanh bọn họ sẽ ở sau hoa viên luyện công, quả nhiên, ta vừa đến hậu viện, liền thấy được chủ nhân đang nói chuyện với Tiểu Thanh, hắn nghe được tiếng bước chân, ánh mắt sắc bén lập tức hướng qua đây, đừng thấy hắn bình thường trước mặt công tử Tĩnh nhu thuận như một con mèo nhỏ, nhưng mà nghiêm mặt lại vẫn rất doạ người .

Nhưng mà cũng không doạ được ta, cho nên ta nhanh chân chạy đến trước mặt bọn họ, cười hì hì hỏi: "Chủ... Các ngươi là chủ nhân nơi này sao? Có thấy Tô đại ca đi qua đây không?"

Ha ha, bình thường gọi quen miệng rồi, suýt chút nữa lại gọi hai tiếng chủ nhân.

Chủ nhân không để ý tới lời nói của ta, hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm ta một lúc lâu, phát hiện sát khí của hắn không gây ra bất kỳ tác dụng gì với ta, lúc này mới hỏi: "Ngươi vì sao muốn tìm Tô đại ca?"

"Tô đại ca là ân công của ta, ta đã thề phải làm thị đồng của hắn, hầu hạ hắn cả đời."

Tiểu Thanh ở một bên cười nói: "Ngươi mới mấy tuổi đầu, biết gì mà nói chuyện cả đời."

"Ta đã mười bảy tuổi rồi, biết rõ mình đang làm cái gì!"

Thật ra ta đã mấy nghìn tuổi, nhưng không hiểu sao vẫn cứ một dạng tiểu đồng tử này, ngay cả lời nói cũng chẳng có độ tin cậy gì cả.

Chủ nhân nghe xong lời này, cũng không có hỏi thêm nữa, hắn vươn tay chỉ một sân nhỏ phía sau nói: "Tô đại ca hẳn là đã đi về dược thất, ngươi băng qua hoa viên, theo mùi dược đi tìm tự nhiên có thể tìm được hắn."

Ta vái chào bọn họ nói lời cảm tạ xong, liền theo đường mòn chạy vội về phía sau, chỉ nghe chủ nhân nhỏ giọng nói với Tiểu Thanh: "Hài tử này không đơn giản, hắn không có nội lực, nhưng lại có một loại sức mạnh kỳ lạ khác..."

Lòng ta giật mình, xem ra ta đánh giá thấp chủ nhân rồi, hắn ngoại trừ ở trước mặt công tử Tĩnh biểu hiện có chút ngu ngốc, những lúc khác vẫn là rất có cảnh giác.

May mà chủ nhân không có ném vào ta vài miếng băng phù vân vân, tuy rằng bùa chú đó đối với ta sẽ không tạo thành thương tổn gì, nhưng nếu bị vạch trần, ta cũng sẽ không cách nào ở bên cạnh Tô đại ca được.

30.

"Tô đại ca , ta tới đây!"

Ta gõ cửa dược thất của Tô đại ca, gọi một tiếng liền đi vào.

Tô đại ca đang ngồi ở trước bàn uống trà, hắn vừa nhìn thấy ta, bàn tay cầm chén trà run lên, sững sờ hỏi: "Ngươi vào bằng cách nào?"

"Ta đi vào nha, Tô đại ca , bằng hữu của ngươi đều là người tốt, ta đã nói với bọn họ, ngươi là ân công của ta, ta muốn phải ở bên cạnh hầu hạ ngươi, bọn họ liền cho ta vào."

"Ngươi không nói với bọn họ những chuyện... đó đi?"

"Chuyện gì nha?" Ta biết rõ còn làm bộ.

"Là chuyện ta cứu ngươi , bị ngươi đeo bám."

Tô đại ca chạy vội tới trước cửa ló đầu ra ngoài thăm dò, thấy không người nào quanh đây, lúc này mới đóng cửa phòng lại nói với ta: "Mỗi người ở Trích Tinh lâu đều biết, Tô Hoán Hoa ta chỉ thích nữ tử, ngươi cũng đừng ở trước mặt bọn họ nói những chuyện bị ta chiếm tiện nghi, lấy thân báo đáp các loại, còn có, lúc nãy ở chỗ thúc thúc của ngươi, đều là ngươi tự mình quyết định, ta không có nói muốn cưới ngươi ..."

"Tô đại ca, thúc thúc đã dặn dò ta rằng nhận ân huệ của người phải ghi nhớ nghìn năm, ta ở lại báo đáp ngươi hẳn là việc nên làm!"

"Ta không muốn ngươi báo đáp gì cả, ngươi nếu thật muốn báo đáp, vậy thì đừng theo ta..."

"Điều đó không có khả năng, sao lại có thể không tính toán gì hết? Tô đại ca, ta nhận ân huệ của ngươi, nợ tình của ngươi, đời này đã định theo ngươi rồi, ngươi nói đi, ngươi định cưới ta làm vợ? Hay là lưu ta lại làm tiểu tư, ngươi quyết định đi!"

"Còn phải nói sao, đương nhiên là lưu ngươi lại làm tiểu tư rồi!"

Tô đại ca không chút nghĩ ngợi đã thốt ra, hắn nói ra xong mới thấy không thích hợp, không khỏi oán hận mà trừng ta: "Ngươi tiểu tử thối này, dám cho ta hạ bộ!"

"Hắc hắc, ta không có nói gì hết, là chính ngươi tự đáp ứng đó nha."

Tô đại ca nhìn chằm chằm ta một lúc thật lâu, nhìn đến mức lưng ta phát lạnh, lúc này hắn nhẹ nhàng nói: "Được, đại trượng phu nói phải giữ lời, Ngọc Kinh, từ giờ trở đi, ngươi sẽ là thiếp thân tiểu tư của ta, một người thiếp thân tiểu tư phải làm những gì ngươi biết chứ?"

"Biết! Ngoại từ hầu hạ công tử sinh hoạt ăn uống thường ngày, còn cùng công tử du ngoạn này, nói chuyện phiếm này, ăn cơm này, ngủ này..."

"Khụ khụ khụ... Ngọc Kinh, cái đầu nhỏ của ngươi lại suy nghĩ cái gì vậy?"

Mặt Tô đại ca hơi ửng đỏ lên, hung hăng trách ta một câu.

"Không phải sao, Tô đại ca, dọc đường đi ta chẳng phải đã tận chức tận trách mà hành xử như một tiểu tư tốt sao? Ta biết Tô đại ca, không phải, là Tô công tử buổi tối thích ôm ta ngủ, không sao cả, ta không ngại."

Tô đại ca vẻ mặt thất bại, một lúc lâu mới nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta lúc nào thì thích ôm ngươi ngủ, ta là sợ ngươi cảm lạnh, ta..."

"Ngươi không cần phải ngại ngùng, ta sẽ giải thích với những người khác, là ta thích ôm ngươi ngủ, bởi vì ta sợ lạnh, ngươi thương tiếc ta... Ưm..."

Lời tiếp theo đã không thể thuận lợi nói ra, Tô đại ca một bước tiến lên, dùng tay bịt miệng ta lại.

"Tiểu tổ tông, ngươi nói như vậy chẳng phải là càng tô càng đen? Ngươi cũng đừng gọi công tử, cứ như trước đây gọi ta Tô đại ca là được rồi."

"Được, ta chuyện gì cũng nghe theo Tô đại ca."

"Vậy ngươi vì sao không nghe ta ở lại chỗ thúc thúc ngươi?"

Lời lầm bầm của Tô đại ca ta chỉ làm như không nghe, ta cười ngọt ngào với hắn: "Tô đại ca, ngươi một đường đã mệt mỏi rồi, có việc gì cứ phân phó ta làm, vai ngươi có đau nhức không? Ta giúp ngươi xoa bóp nha."

Mặc kệ Tô đại ca phản đối và phủ nhận, ta đã đẩy hắn ngồi xuống ghế, đứng sau người hắn giúp hắn xoa bóp hai vai, vừa xoa vừa nói: "Tô đại ca, từ nay về sau, ta nhất định toàn tâm toàn ý hầu hạ ngươi, đảm bảo ngươi vừa lòng đẹp ý!"

Tô đại ca nhìn qua có chút mệt mỏi, hắn nhắm mắt lại rất hưởng thụ ta xoa bóp, lười biếng nói: "Được, vậy bắt đầu từ mài mực đi, ngươi nếu lại làm gãy mực nữa, ta sẽ trừ tiền công của ngươi, đến lúc ngươi không còn tiền ăn cơm cũng đừng trách ta!"

"Biết rồi, dù sao ta có đói hôn mê cũng đã có Tô đại ca cứu ta nha, cùng lắm thì ta giành ăn với Tiểu Lục là được, đúng rồi, Tiểu Lục đâu?"

Vừa nghe đến đây, Tô đại ca lập tức nhảy dựng lên, bắt đầu lục tìm khắp nơi.

"Nguy rồi, mải lo nói chuyện với ngươi, Tiểu Lục chạy đi đâu cũng không biết, ngươi hài tử này, cứ như là oan gia trời sinh của Tiểu Lục, ngươi vừa tới, nó liền lẩn tránh thật xa..."

Ta ngẩng đầu lên nhìn xà nhà, con rắn nhỏ đang khoanh tròn ở trên đó nhìn chúng ta, ta nháy mắt với nó, làm một cái khẩu hình thành công.

Muốn lưu lại Trích Tinh lâu làm việc, chỉ mình Tô đại ca đáp ứng là vẫn còn rất không đủ, cho nên lúc Tô đại ca đưa ta đến chỗ chủ nhân, hi vọng hắn có thể lưu lại ta, chủ nhân lại từ chối cho ý kiến, chỉ nói muốn nói chuyện riêng với ta trước, đợi Tô đại ca rời khỏi, đôi mắt đẹp của chủ nhân nhìn chằm chằm ta, ở trên người ta trên dưới trái phải đều quét một lần, mới lười biếng hỏi thăm: "Ngươi nói ngươi mười bảy tuổi?"

"Đúng vậy."

"Mười bảy tuổi mà rất rất là nhỏ nha."

Nghe giọng điệu của chủ nhân có vẻ không tin lời ta, ta đang ở trong lòng suy nghĩ nên giải thích như thế nào, ai biết chủ nhân bỗng nhiên cười nói: "Ngươi đã có ý theo Tô đại ca, vậy ở lại đi, dù sao phòng thu chi bên kia cũng thiếu người, có thêm người giúp đỡ Tô đại ca cũng là chuyện tốt."

Huỳnh Tuyết dường như rất không hài lòng với cách giải quyết dứt khoát của chủ nhân, nàng ở bên cạnh đánh giá ta nói: “Một đứa trẻ choai choai thì có thể làm gì?"

"Ta thấy đứa trẻ này rất lanh lợi, cũng có duyên với Tô đại ca, ngươi không thấy Tô đại ca nhìn mọi người đều đã có đôi có cặp, hắn nóng ruột chịu không được sao?"

Nghe chủ nhân khoan thai nói như vậy, Huỳnh Tuyết dường như tỉnh ra, nàng tiến lên vươn tay nhéo nhéo hai má ta, lại vuốt vuốt tóc ta, sau cùng nắm lấy hai vai ta nhìn kỹ một lượt, lúc này mới cười nói: "Tô đại ca gấp đến như vậy sao, ngay cả một đứa nhỏ cũng không buông tha?... Ngọc Kinh, đừng sợ, sau này nếu như Tô đại ca bắt nạt ngươi, ngươi cứ tới tìm ta, ta nhất định sẽ giúp ngươi ."

"Vâng."

Bị Tô đại ca bắt nạt? Hẳn là không có khả năng, đại đa số lần đều là ta bắt nạt hắn, ha ha.

Huỳnh Tuyết lại nói với chủ nhân: "Xem ra ta nên chuẩn bị cho Ngọc Kinh chút thuốc mỡ mới được."

"Khụ khụ, Huỳnh Tuyết, chuyện đó không cần ngươi quan tâm, ngươi quên Tô đại ca chính là đại phu sao?"

Ta ngoan ngoãn đứng ở một bên nghe bọn họ nói chuyện, cả gương mặt đều đỏ như quả ớt.

Lúc làm rắn ta đã thường nhìn thấy chủ nhân bọn họ làm những chuyện phong hoa tuyết nguyệt đó, lời của Huỳnh Tuyết ta đương nhiên là hiểu, nhưng mà bọn họ vì sao lại nghĩ như vậy, ta chỉ muốn theo Tô đại ca, hầu hạ hắn, chiếu cố hắn, làm bạn với hắn mà thôi, vì sao lại bị bọn họ nói như vậy, nghe thật giống như ta là thị đồng bồi giường?

Thật muốn cắn bọn họ một cái, đáng tiếc bọn họ một người là chủ nhân của ta, một người là áo cơm phụ mẫu của ta, đều đắc tội không nổi.

Kim sinh chú định - Chương 27,28

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

27.

"A..." Âm thanh này là ta và Tiểu Long đồng thời phát ra, có điều giọng của hắn so với ta còn muốn vang hơn nhiều, chấn cả cái lỗ tai ta đều đau nhức.

Tiểu Long chỉ vào Tô đại ca ở dưới đất đang không ngừng tiếp hơi cho ta cùng đám hoả kế đứng một bên trợn mắt há miệng, lại chỉ vào mũi ta, run giọng nói: "Hắn hôn ngươi, hắn hôn ngươi, ngươi ngươi ..."

Ta còn chưa kịp từ chấn kinh hồi phục tinh thần lại, không kìm lòng được sờ sờ khoé môi của mình, lẩm bẩm: "Tô đại ca hắn hôn ta... Tiểu Long, ngươi mau để ta quay lại, ta muốn quay lại!"


Kim sinh chú định - Chương 25,26

Kiếp này đã định
(Trích Tinh lâu hệ liệt)

Tác giả: Phiền Lạc
Biên tập: Triêu Nhan

25.

Tô đại ca sa sầm mặt, vung tay đẩy ta ngã qua một bên, sau đó nhẹ nhàng ôm lấy con rắn nhỏ đang cuộn bên cạnh, vuốt ve đầu nó thân thiết hỏi: "Tiểu Lục, có đau hay không?"

"Tô đại ca, nó sẽ không đau đâu..."

Hiện tại người bị đau chính là ta.

Bị Tô đại ca dùng lực đẩy, lưng ta đụng mạnh vào thùng xe, đau đến tối tăm mặt mũi.