Hiển thị các bài đăng có nhãn Thanh phong tại - Lãnh Lan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thanh phong tại - Lãnh Lan. Hiển thị tất cả bài đăng
Chẩm Hàn Kiếm - C7
Tác giả: Lãnh Lan
Biên tập: Triêu Nhan
Chương 7: Tiền triều cựu sự.
Rốt cuộc Phương tiểu hầu gia cũng ăn xong bữa sáng, ngẩng đầu nhìn Vô Tình: “Luân y của ngươi bị phá hủy rồi, nơi này lại không phải Tiểu lâu, cho nên thật không thể tìm đâu ra cái luân y thứ hai.”
“Đúng vậy.” Vô Tình nhìn chân mình: “Quả thật không xong.”
Phương tiểu hầu gia nở nụ cười, dùng loại nụ cười có thể mê túy hồng trần của hắn, nói: “Không, không hề không xong, trong thiên hạ không có chuyện gì đáng mừng bằng chuyện này mới đúng.”
Kỳ thực từ trước đến nay, Phương Ứng Khán vẫn luôn rất không thích cái luân y còn khó đối phó hơn cả một ngàn cung thủ này của Vô Tình. Hôm nay, chướng ngại đáng ghét cản trở hắn và Vô Tình đã bị trừ bỏ.
0 phản hồi
Chẩm Hàn Kiếm - C6
Chẩm Hàn Kiếm
Tác giả: Lãnh Lan
Biên tập: Triêu Nhan
.:Mục lục:.
Chương 6: Sinh quan tử kiếp.
Phố xá Giang Nam luôn luôn sầm uất, luôn luôn nghi ngút khói bếp, rộn rã pháo hoa, náo nhiệt phồn vinh.
Khu chợ sáng sớm hỗn tạp đủ loại giọng nói, đủ loại người, mà náo nhiệt nhất vẫn là quán mì ven đường.
Phương Ứng Khán đang ăn mì. Bàn ghế cũ nát. Chén bát dính đầy dầu mỡ. Nếu như có người nào ăn được như thể đang thưởng thức yến tiệc, có lẽ chỉ có Phương tiểu hầu gia.
Vô Tình ngồi đối diện với hắn, nhàn nhã nhấp một ngụm trà.
Vừa trải qua một trận chiến sinh tử lúc sáng sớm, còn có thể ngồi đây uống một chén trà như thế này quả thật là một việc rất đáng hưởng thụ.
Vô Tình thậm chí không thể không thừa nhận, ngay cả Phương Ứng Khán ngồi đối diện với mình lúc này cũng không có vẻ đáng ghét như trước kia.
Khu chợ sáng sớm hỗn tạp đủ loại giọng nói, đủ loại người, mà náo nhiệt nhất vẫn là quán mì ven đường.
Phương Ứng Khán đang ăn mì. Bàn ghế cũ nát. Chén bát dính đầy dầu mỡ. Nếu như có người nào ăn được như thể đang thưởng thức yến tiệc, có lẽ chỉ có Phương tiểu hầu gia.
Vô Tình ngồi đối diện với hắn, nhàn nhã nhấp một ngụm trà.
Vừa trải qua một trận chiến sinh tử lúc sáng sớm, còn có thể ngồi đây uống một chén trà như thế này quả thật là một việc rất đáng hưởng thụ.
Vô Tình thậm chí không thể không thừa nhận, ngay cả Phương Ứng Khán ngồi đối diện với mình lúc này cũng không có vẻ đáng ghét như trước kia.
Chẩm hàn kiếm - C5
Chẩm Hàn Kiếm
Tác giả: Lãnh Lan
Biên tập: Triêu Nhan

Chương 5: Đời người hợp tan
Giết một phụ nữ, với võ công của bọn họ mà nói, hoàn toàn không có gì là khó.
Có điều nếu người phụ nữ này trốn ở sâu trong đại nội hoàng cung, vậy lại là chuyện khác.
Nhưng mà có lẽ là vận may của bọn họ không tệ, đứng dưới chân hoàng thành vò đầu bứt tóc chẳng bao lâu, đã nghe được một tin tức: Ngày mai, Lưu phi và hoàng tử sẽ đến Hoàng Giác tự ở ngoại ô thành Bắc cầu phúc.
Cho nên hai người bọn họ chỉ cần đợi đến ngày mai.
Có điều nếu người phụ nữ này trốn ở sâu trong đại nội hoàng cung, vậy lại là chuyện khác.
Nhưng mà có lẽ là vận may của bọn họ không tệ, đứng dưới chân hoàng thành vò đầu bứt tóc chẳng bao lâu, đã nghe được một tin tức: Ngày mai, Lưu phi và hoàng tử sẽ đến Hoàng Giác tự ở ngoại ô thành Bắc cầu phúc.
Cho nên hai người bọn họ chỉ cần đợi đến ngày mai.
Chẩm hàn kiếm - C4
Chẩm Hàn Kiếm
Tác giả: Lãnh Lan
Biên tập: Triêu Nhan
(Nữ tường)
Chương 4: Đào hoa kiếp
Chương 4: Đào hoa kiếp
Cứ như vậy, thuyền xuôi dòng đến Giang Nam.
Vô Tình từ trong thuyền mang ra một cái luân y, ba người bỏ thuyền lên bờ. Bờ sông lộng gió, phong cảnh con người nơi đây khác xa so với Trung Nguyên.
Ba người vừa đi vừa ngắm, một đường quả thật cũng tiêu dao.
Vô Tình từ trong thuyền mang ra một cái luân y, ba người bỏ thuyền lên bờ. Bờ sông lộng gió, phong cảnh con người nơi đây khác xa so với Trung Nguyên.
Ba người vừa đi vừa ngắm, một đường quả thật cũng tiêu dao.
Chẩm Hàn Kiếm C3
Chẩm Hàn Kiếm
Tác giả: Lãnh Lan
Biên tập: Triêu Nhan
.:Mục lục:.
.:Mục lục:.

Chương 3: Đêm nghe tiếng đồng hồ nước
"Thành huynh-" Phương Ứng Khán nói phân nửa, mới nhận ra người trong lòng đã hôn mê bất tỉnh. Nhìn gương mặt tái nhợt gần trong gang tấc kia, hắn cười khổ một chút, buông rèm, phân phó Nhậm Oán: "Hồi phủ, nhanh."
Sắc mặt Nhậm Oán thoáng tái đi, mở miệng muốn nói gì, nhưng rốt cuộc không có lời nào thốt ra. Y xoay người ngồi tại đầu xe, roi trong tay vung lên.
Chẩm Hàn Kiếm C2
Nói xong câu đó, Dương Vô Tà cũng cúi đầu.
"Thời gian luôn thay đổi." Thích Thiếu Thương ngắm nhìn phiến lá rụng trong tay mình, chậm rãi nghiền ngẫm ý nghĩa những lời này.
Dưới bầu trời đêm u ám, chợt loé lên quang hoa của một thanh đao đã bị trộn lẫn trong đất bùn cách nửa thước phía sau Thích Thiếu Thương.
Ánh đao thật yếu ớt, hầu như, căn bản không thấy được.
Đao nhìn không thấy chẳng lẽ không phải là càng đáng sợ?
Chẩm Hàn Kiếm C1
Mùa thu năm 1123 sau Công Nguyên.
Đã sang thu, thế nhưng thời tiết đô thành Biện kinh của nhà Tống vẫn vô cùng oi bức, bầu trời mờ mịt u ám.
Lá sen xanh mướt trong ao lại bởi vì không khí bức bối chết người này mà từng chút một, vô thanh vô tức héo rũ.
Dưới chân tường ngói đỏ, một thái giám trẻ tuổi vội vã bước đi trên thềm đá dài.
Thanh Phong Tại chương 16
Thanh phong tại
Tác giả: Lãnh Lan
Biên tập: Triêu Nhan
Chương 16: Thanh phong trường ngâm
Đêm yên tĩnh.
Đường núi quanh co.
Thạch Chung Úc than thở: "Vì sao người cứu ta hết lần này đến lần khác vẫn là ngươi?"
Vô Tình không nói gì. Y biết khi một người nói như vậy thì thông thường quyết sẽ không chỉ nói nửa câu, y đang đợi Thạch Chung Úc nói xong.
"Trên đời này tình của ai ta đều có thể nợ được, chỉ có ngươi," Thạch Chung Úc lại thở dài: "Thành đại bộ đầu có nhớ một nữ tử tên là Tiểu Hồng không? Nữ nhi nơi sơn dã không có tên đẹp, nhưng nàng là muội muội ruột của ta." Dừng một chút, hắn nói tiếp: "Người chết dưới tay Tứ Đại Danh Bộ nhiều như vậy, đương nhiên đại bộ đầu sẽ không nhớ rõ.
Thanh Phong Tại chương 15
Thanh phong tại
Tác giả: Lãnh Lan
Biên tập: Triêu Nhan
.:Mục lục:.
.:Mục lục:.
Chương 15: Phong vân tái khởi
Trong nội đường, Lục vương tử Hoàn Nhan Hạo mặc một thân áo ngắn quân nhân, tinh thần bừng bừng. Ánh mắt của hắn chỉ nhìn lướt qua, Cố Tích Triều đã thấy trong lòng hơi rùng mình. Hoàn Nhan Hạo tuy rằng tuổi tác chưa đến bốn mươi, nhưng hai bên mái tóc lại nhuốm phong sương trước thời gian. Ngô Thiên Phong đã chuyển lời của Cố Tích Triều cho Hoàn Nhan Hạo. Vì vậy, Hoàn Nhan Hạo cho lui mọi người, chỉ có Ngô Thiên Phong khoanh tay đứng hầu bên cạnh.
"Bọn họ ở đâu?" Hoàn Nhan Hạo vuốt ve cánh bướm hồ điệp bằng bạch ngọc trong tay, dù hắn là hán tử đã trải qua hàng trăm trận chiến, nhưng nghe được tin này trong mắt vẫn mơ hồ kích động.
Cố Tích Triều thu phản ứng của hắn vào đáy mắt, nhẹ nhàng cười, chậm rãi phun ra hai chữ: "Đại Tống."
Thì ra, hồ điệp đó là tín vật của Liễu Y Y. Phương Ứng Khán đã cho Cố Tích Triều biết Bột Hải quận và Hoàn Nhan Hạo có mối quan hệ rất sâu. Còn về phần quan hệ như thế nào, Phương Ứng Khán không nói rõ, chỉ để y tuỳ cơ ứng biến.
Thanh phong tại - Chương hai
Thanh Phong Tại
Tác giả: Lãnh Lan
Biên tập: Triêu Nhan
.: Mục lục:.
.: Mục lục:.

Chương 2: Tương kiến si
Phương Ứng Khán cảm thấy rất đắc ý.
Bất kể là ai, có thể khống chế được Vô
Tình, quả thật cũng là một chuyện rất đáng đắc ý. Hắn chờ đợi ngày này
đã thật lâu, thậm chí kể từ lần đầu tiên Vô Tình phá hỏng chuyện của
hắn, hắn đã chờ. Hôm nay, Vô Tình ngay trong lòng bàn tay của hắn, cần
cổ tái nhợt kia dường như chỉ cần bóp nhẹ một cái liền gãy, mà cái loại
tái nhợt yếu ớt đó lại như thể mang theo vạn loại phong tình, khiến hắn nhìn
đến ngây dại.
Nhưng hắn là Phương Ứng Khán, hắn biết hí
như nhân sinh, nhân sinh như hí, người như hắn thời khắc nào cũng đều
là đánh cược với tính mệnh, có thể là tính mệnh của người khác cũng có
thể là của chính mình.
Thanh Phong Tại chương 14

Chương 14: Do kí đa tình.
"Ngày hôm qua có người
ám sát Sái Kinh." Phương Ứng Khán nói một câu, đầu ngón tay vừa chuyển, âm
cuối cùng trở nên cao vút.
"Ồ?" Vô Tình thản
nhiên nói: "Lão ta bị đâm chẳng phải là chuyện thường như cơm bữa
sao?"
Mạng của Sái Kinh quả thật là
rất khiến người ta nhớ thương. Năm ba bữa là lại có người đến đâm một cái, ngay
cả Huy Tông cũng nói Sái Kinh bị đâm chẳng phải là chuyện mới mẻ gì. Lão ta bị
đâm có thể là thật có thể là giả, có khi là lý do để lão diệt trừ những kẻ cản
đường, cũng có khi đó là hậu quả của việc người người oán trách. Đáng tiếc chỉ
là, cho đến bây giờ lão vẫn còn sống được rất khoẻ mạnh.
Thanh Phong Tại chương 13
Thanh Phong Tại
Tác giả: Lãnh Lan
Biên tập: Triêu Nhan
Chương 13: Bằng hữu thâm thù
Bên trong đại sảnh Nam trại.
Lôi Quyển đang ung dung thưởng thức trà.
“Quyển ca.” Thích Thiếu Thương cung kính đứng.
Mặc dù đã rời khỏi Phích Lịch đường, nhưng đối với Lôi Quyển, Thích Thiếu Thương chỉ có một chữ: kính.
Lôi Quyển đang uống trà.
Nhưng Thích Thiếu Thương đến đây, lại không phải để uống trà.
“Ngươi muốn chúng ta thả tất cả thuộc hạ của Cố Tích Triều và trả lại toàn bộ hàng hoá đã cướp?” Ân Thừa Phong hỏi.
Thanh Phong Tại chương 12
Thanh Phong Tại
Tác giả: Lãnh Lan
Biên tập: Triêu Nhan
Chương 12: Ôn nhu nhập mộng
Bóng tối đã bao trùm Phong Vũ lâu, cuộc trò chuyện vẫn còn đang tiếp tục.
Dương Vô Tà trả lời: “Tô lâu chủ trước đây thu lợi tức của các hiệu buôn trong địa bàn.”
Thích Thiếu Thương à một tiếng, trầm giọng hỏi tiếp: “Hiện tại những hiệu buôn này thế nào?”
“Bọn họ…” Dương Vô Tà muốn nói lại thôi.
“Hở, chẳng lẽ đều đã phá sản hết?” Thích Thiếu Thương tiếp lời.
Thanh phong tại chương 11
Thanh Phong Tại
Tác giả: Lãnh Lan
Biên tập: Triêu Nhan
Chương 11: Trường dạ tuý
Một đường đi ra cửa cung, qua ngõ Khổ
Thống, đường lớn Lam Sam, rẽ qua phố nhỏ Ngư Thị Tự, Thần Hầu phủ liền
hiện ra ở phía trước không xa.
Thành cổ nghìn năm.
Ánh trăng như nước chảy rót xuống con đường cổ lát gạch xanh đen.
Hai người đều mặc áo trắng.
Một đứng một ngồi.
Vô Tình là một người có thể mặc áo trắng mặc ra được khí chất xuất trần.
Phương Ứng Khán lại có thể khiến sắc trắng sáng ngời kia nhuộm đẫm hơi thở hắc ám.
Thanh Phong Tại chương 10
Thanh Phong Tại
Tác giả: Lãnh Lan
Biên tập: Triêu Nhan
Chương 10: Minh thương ám tiễn
Phương Ứng Khán đi xuống lầu, đã sớm có một chiếc xe ngựa đợi sẵn, hắn liền lên xe.
Phương Ứng Khán là một người biết hưởng thụ, xe của hắn rất thoải mái.
Xe ngựa xa hoa, nệm lông gối mềm.
Ánh trăng nghìn năm chiếu xuống con đường dài phủ đá xanh đen.
Trăng như sương lạnh.
Sương lạnh nghìn năm.
Thanh Phong Tại chương 9
Thanh Phong Tại
Tác giả: Lãnh Lan
Biên tập: Triêu Nhan
Chương 9: Hồng nhan đa tình.
Thiên triều? Vừa thấy hai chữ này Sái
Kinh đã cảm thấy buồn cười. Lúc nào thì hôn quân cũng có hùng tâm như
vậy? Thiên hạ nhà Tống mưa gió bấp bênh như hôm nay, hai chữ Thiên triều
chẳng qua chỉ là quá nhàn rỗi tạm thời nằm mơ mà thôi.
“Ái khanh cầm trong tay thứ gì, mau trình lên cho trẫm xem.” Lúc này, tâm tình của Triệu Cát đã tốt hơn rất nhiều.
“Thần không trình.” Sắc mặt Sái Kinh có vài phần giận dỗi.
“Hử?” Triệu Cát sửng sốt. Làm hoàng đế nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên có thần tử dám nói không với gã.
Thanh Phong Tại - C8
Thanh Phong Tại
Tác giả: Lãnh Lan
Biên tập: Triêu Nhan
Chương 8: Ai là hoàng tước?
Kiếm dậy.
Tầng mây mỏng manh kia đột nhiên nứt ra.
Kiếm quang xé tan tầng mây trút xuống.
Sát ý.
Liên miên.
Tầng mây mỏng manh kia đột nhiên nứt ra.
Kiếm quang xé tan tầng mây trút xuống.
Sát ý.
Liên miên.
Thanh Phong Tại - Chương 7
Thanh Phong Tại
Tác giả: Lãnh Lan
Biên tập: Triêu Nhan
Chương 7: Hoa tử nhất chiến
Dương Vô Tà cũng có chút biến sắc, loại
hình phạt đó, đối với người như hắn mà nói, thà chết còn hơn, huống chi
hắn vốn cũng đã cách cái chết không xa. Tuy rằng không xa, nhưng hắn
hiện tại, dù chỉ cách cái chết một bước rốt cuộc vẫn khó hơn lên trời.
Đương nhiên, hình phạt kia, hắn cũng có thể không phải chịu, chỉ cần hắn nói, lập tức có thể chết ngay.
Nói? Hắn sẽ nói sao? Dương Vô Tà lạnh lùng hừ một tiếng.
“Người đâu, mang Dương tiên sinh đến chỗ
tên kia, nói Mễ Hữu Kiều ta đưa cho hắn dùng!” Mễ công công quát, lão
dường như cũng không có vẻ gì là thất vọng.
Thanh Phong Tại - Chương 6
Thanh Phong Tại
Tác giả: Lãnh Lan
Biên tập: Triêu Nhan
Chương 6: Sát nhân nhất mệnh
Sái Kinh rốt cuộc cũng đã biết, Sái Tương
tuy rằng bề ngoài rất đẹp, nhưng mũ phượng khăn quàng hay là cứ để lại
cho người khác thì hơn. Không có nàng đi độc hại hoàng thượng, cái mũ ô
sa nhất phẩm của lão còn có thể đội được lâu một chút.
Lão thở dài mội hơi, giải tán gia sư, từ đó về sau không hề đề cập tới việc trèo cao, bám vảy rồng, núp cánh phượng nữa.
Cũng từ đó, lão mặc kệ, vì vậy trong phủ không người nào dám quản Sái Tương.
Cho nên, tính tình đại tiểu thư Sái gia mới trở nên không sợ trời không sợ đất như vậy.
Thanh phong tại chương 5
Thanh Phong Tại
Tác giả: Lãnh Lan
Biên tập: Triêu Nhan
Chương 5: Quyền thần từ phụ
Giờ Thìn canh ba, Sái Kinh đã thu được mật báo.
Lúc thu được mật báo, Sái Kinh đang ở tại Thính Thuỷ hiên xem kịch cùng những kẻ liên quan.
Thính Thuỷ hiên là tên của một địa phương, nhưng đồng thời cũng là tên của một đám người, một đám trẻ khiến người yêu mến.
Toàn là thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi thanh xuân mơn mởn.
Sái Kinh tuổi tác đã tới thất tuần, tuy là một đời kiêu hùng, dưỡng sinh có cách, nhưng vẫn không thắng được năm tháng như đao.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


