Hiển thị các bài đăng có nhãn Xui xẻo thì xui xẻo - A Thất. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xui xẻo thì xui xẻo - A Thất. Hiển thị tất cả bài đăng

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương cuối

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan
Mục lục  
 

Chương cuối

Đúng như ta nghĩ, Vu Kính đã đợi sẵn ngoài cửa. Hắn không nói chuyện, chỉ dẫn ta đến nơi cao nhất của Bình Tâm nhai.

“Ta sẽ bị thế gian bài trừ như thế nào?” Ta rốt cuộc mở miệng.

“Ngươi sẽ bị sét đánh đến tan xương nát thịt.” Vu Kính không quay đầu lại: “Sử sách đã từng ghi lại hàng trăm trường hợp như vậy, tục xưng đó là Thiên phạt.”

“Thiên phạt chẳng phải là nói ông trời trừng phạt những kẻ phạm tội ác tày trời mà không ai trừng trị được đó hay sao?”

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương 17

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan

Chương 17

“Ta còn một điều kiện cuối cùng: đó là ngươi phải gia nhập Bình Tâm nhai, tuân thủ môn quy.” Ta giải thích với nó: “Nếu như ngươi muốn một lần nữa trọng sinh làm người sống dưới ánh dương quang, ngươi phải sống như một con người, chịu ước thúc của xã hội. Nếu như ngươi không đồng ý, vậy ngươi không cần phải đợi ta trăm năm làm gì, ta hiện tại lập tức tự sát để vào luân hồi chuyển thế.” Ta nhìn thẳng vào hai mắt nó, ánh mắt kiên định, khí thế quyết tuyệt.

Nó dường như tự hỏi một lúc, mới nói: “Bình Tâm nhai là nơi nào?”

“Đó là môn phái của ta, chẳng qua lúc ngươi gia nhập vào, ta đã là chưởng môn rồi. Nhưng ngươi yên tâm, ngươi không phải bị ta ước thúc, mà là bị môn quy của môn phái ước thúc. Ngươi cứ tin ta, Bình Tâm nhai đã là nơi có ít môn quy nhất trên thế giới này rồi.”

“Ta không tin ngươi, nhưng nếu như nơi đó có thể cho ra loại người như ngươi, vậy hẳn là một nơi thú vị. Ta đồng ý.”

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương 16

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan
Mục lục  
 

Chương 16

“Pháp thuật đã bị phá rồi.” Hà Đồng bình thản nói: “Vốn chỉ là một pháp thuật đơn giản mà thôi, vậy mà giờ mới phát hiện, đủ thấy vừa rồi hắn rối trí hoảng loạn thế nào.” Gã liếc ta một cái, lại nói: “Đệ tử của ngươi thật đúng là kỳ quái, hắn hành xử như vậy, rốt cuộc là định làm gì?”

Ta trợn trắng mắt: “Đừng có hỏi ta những câu mà ngươi đã biết rõ đáp án rồi.”

“Nhìn phản ứng của ngươi, xem ra các ngươi còn chưa có gì với nhau? Nếu đã vậy, hắn không lý nào lại đột nhiên động dục đâu?” Hà Đồng sờ cằm: “Bình thường nếu như nhất định muốn làm, ôm một người có phản ứng tốt hơn nhiều chứ? Huống chi nếu như hắn thật sự muốn làm, cho dù ngươi có tỉnh táo cử động được cũng không chắc có thể chống cự nổi, vì sao hắn phải chọn lúc này để làm?” Hà Đồng tự nói tự gật đầu, tổng kết lại: “Nếu như không có lý do đặc biệt nào, vậy hắn thật đúng là quái vật.”

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương 15

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan
Mục lục  
 

Chương 15

Tiểu Hắc cũng không tiếp tục lằng nhằng, đơn giản đi xuống bếp, hoàn toàn không thấy hắn có vẻ gì là mất hứng, thậm chí còn vui vẻ làm cơm.

Kỳ lạ, trước đây toàn là cố ý mè nheo làm nũng, hiện tại lại buông tha dứt khoát như vậy.

Tóm lại, cuộc thi và cá cược rầm rầm rộ rộ đã trôi qua, Bình Tâm nhai vốn bị đủ loại chuyện lạ xảy ra khiến cho rơi vào trạng thái bán khủng hoảng, hiện tại lại khôi phục bầu không khí của dĩ vãng. Tuy rằng gần như toàn bộ đệ tử đều bị rỗng túi, nhưng về mặt tinh thần thì đã phục hồi, thậm chí còn phấn khởi hơn trước kia.

Nếu như ý đồ của Vu Kính là dùng phương pháp này để xua tan bóng ma bao phủ tâm lý các đệ tử trẻ tuổi thì quả thật hắn rất thông minh. Đương nhiên hắn càng thông minh hơn ở chỗ thuận tiện vơ vét hầu bao của đám đệ tử được một số không nhỏ.

“Có điều, hiếm có dịp thấy Vu Kính lên đài như lần này.” Ta vô cùng vui sướng nhìn nồi há cảo bốc khói ngào ngạt trước mắt.

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương 14

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan
Mục lục  
 

Chương 14

Tiểu Hắc thừa dịp còn chút thời gian cuối cùng trước khi bắt đầu thi nói nhỏ với ta: “Nhớ kỹ, lát nữa đừng làm gì cả, đợi ta gãi đầu một cái thì ngươi lập tức thi triển pháp thuật, gãi đầu cái nữa, ngươi liền kết thúc pháp thuật, gãi thêm cái nữa, ngươi lại tiếp tục thi triển pháp thuật. Tóm lại, chỉ cần ta gãi đầu, ngươi phải lập tức thi triển pháp thuật hoặc giải trừ pháp thuật, tuyệt đối không được tự ý hành động.”

“Biết rồi.” Ta không kiên nhẫn đáp.

“Sư phụ, ngươi nhất định phải tin tưởng ta!”

… Hơi bị khó nha.

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương 13

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan
Mục lục  
 

Chương 13

Lớp học pháp thuật của ta quả thật học được rất rầm rộ. Toàn bộ vãn bối của Bình Tâm nhai đều đến cổ vũ, bọn họ đối với ta từ lúc ban đầu ngưỡng mộ hướng tới, phát triển thành ngạc nhiên kinh dị, phát triển đến không thể tin nổi, phát triển đến khinh bỉ chế nhạo, phát triển đến thay ta hổ thẹn… phát triển đến tập thể ngủ gật!

Tại sao lại như vậy? Chẳng phải người ta nói có pháp lực làm nền tảng, học pháp thuật sẽ rất dễ dàng hay sao?

Ta ảo não lôi ra quyển sách pháp thuật trên cái bàn trước mặt, trong sách có dùng bút đỏ đánh dấu mấy pháp thuật quan trọng, còn tỉ mỉ chú thích những điều cần chú ý, có thể thấy được chủ của cuốn sách kia rất chăm chỉ. Nhưng mà, trở ngại lớn nhất ngăn cản hy vọng và động lực phấn đấu học tập của ta nằm ở mặt sau kìa!

Người soạn nên bộ sách này là chưởng môn đầu tiên của Bình Tâm nhai: Hề Đao. Chẳng biết ông ta rốt cuộc là nghĩ cái gì trong đầu!

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương 12

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan
Mục lục  
 

Chương 12

Tầm mắt ta chỉ thấy toàn là gương mặt phóng đại của Nghiêm Trang, sau đó là một đống đỏ tươi gì đó từ trên trời rơi xuống ngay vị trí ta vừa mới đứng, mà bởi vì Nghiêm Trang bổ nhào tới xô ta ra, nên bị nó ập lên phủ kín toàn thân.

Nghiêm Trang ngã lăn trên mặt đất vùng vẫy giãy dụa. Tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang vọng trong mê cung. Hình ảnh trước mặt này ta rất quen thuộc, bởi vì ta vẫn còn nhớ kỹ cảnh Lưu Tịch bị người bột quấn lấy.

Lúc đó ta có thể hoàn toàn không do dự bỏ chạy.

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương 11

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan
Chương 11

Nghiêm Trang rất khách sáo dẫn ta đến nhà ăn. Đèn đuốc sáng trưng. Có lẽ ngoại trừ Tiểu Hắc, những người khác đều tập trung ở đây.

Hà Đồng vẫn trang điểm loè loẹt như thường, bên cạnh gã có một cái ghế gỗ sơn đỏ còn bỏ trống, chẳng lẽ là để dành cho ta sao? Ta dùng ánh mắt biểu đạt nghi vấn của mình, Nghiêm Trang mỉm cười gật đầu, khẳng định bi kịch của ta.

Ta không nói lời nào ngồi xuống, mùi phấn thơm liền ập vào mũi. Mùi hương này phối với Hà Đồng, thật đúng là phí của trời mà.

Hà Đồng lúc này đã thay một cái váy bằng sa mỏng màu xanh nhạt, lông chân như ẩn như hiện, quá mức tàn phá thần kinh. Ta miễn cưỡng dời đi đường nhìn, mắt nhìn mũi, mũi nhìn bụng, không dám ngó nghiêng nữa.

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương 10

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan
Chương 10

Nói đến đây, Bế Phong môn cũng là một môn phái rất kỳ lạ. Khác với những môn phái tu đạo bình thường thích ẩn mình trong núi sâu rừng thẳm, phái này lại nằm ngay đầu phía đông rất náo nhiệt của thị trấn Bế Phong, trước cửa môn phái có rất nhiều tiểu thương tụ tập, hết sức xô bồ.

Điều này khiến cho một kẻ rất lâu không đến nơi sầm uất như ta cảm thấy hăng hái vô cùng, đi dạo khắp nơi.

Lại nói tiếp, quầy tranh bằng kẹo đường (1) là nơi ta thích nhất. Thật ra trước đây khi ta còn ở nhà bà lão quả phụ làm đầy tớ, ngẫu nhiên cũng có những gánh hàng rong nho nhỏ qua lại. Trong số những hàng tạp hoá mà bọn họ buôn bán thỉnh thoảng cũng xen vào những cây kẹo đường ngọt ngào. Ta lúc đó quả thật hết sức ham muốn, đáng tiếc một đồng cắc cũng không có.

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương 9

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan

Chương 9

Ước chừng qua một hồi, tiếng kêu thảm thiết đã ngừng hẳn, mà ngọn lửa ma trơi xanh lè kia cũng dần dần tắt ngúm.

Ta không có lập tức nhìn tới người bột đã mềm nhũn nằm dưới đất kia, bởi vì bóng người còn lại đã thu hút sự chú ý của ta. Bóng người nọ thon dài đứng thẳng, ta chỉ có thể nhìn thấy gương mặt nghiêng của hắn mà thôi. Nói thế nào đây, đó là một gương mặt nghiêng khiến cho một kẻ thân cũng là nam giới như ta hận không thể rạch hai vết lên trên đó. Nói thẳng ra thì ngoại hình như vậy, rõ ràng là muốn đối đầu với toàn bộ đàn ông trên thế giới này mà!

Ta rất muốn rủa thầm hắn vài câu, có điều môn quy của Bình Tâm nhai không cho phép đệ tử trong môn rùa thầm người khác. Đây là ý của chưởng môn đời thứ nhất, nói rằng nguyền rủa là một thứ chẳng có ích lợi gì cả. Nếu như chỉ biết rủa thầm trong lòng, không bằng lựa chọn báo thù bằng hành động thực tế, có vậy mới không uổng là người của Bình Tâm nhai. Cho nên ở trên Bình Tâm nhai này tất cả chúng ta đều không thể rủa thầm đối phương được.

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương 8

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan

Chương 8

Dùng sức đẩy hai cánh cửa chạm trổ hoa văn bề thế, bản lề được bôi dầu trơn bóng nên cửa mở ra không hề gây tiếng động, ta bước một chân vào đại sảnh.

Ngay khoảnh khắc đầu ngón chân chạm đất, ta liền rùng mình, da gà da vịt gì cũng nổi lên hết trơn, đúng là một cảm giác kỳ lạ. Lúc đó cứ như một nửa thân mình của ta đã bước vào một thế giới khác.

Suy nghĩ cẩn thận một hồi, ta bèn cởi giày ra, chèn vào cánh cửa để miễn cho cửa đóng kín lại. Lỡ như có việc gì xảy ra, thì làm như vầy cũng dễ chạy thoát. Sau đó ta đi chân trần trong đại sảnh, chăm chú lắng nghe, bốn bề tối om, vô cùng yên tĩnh. Giữa đại sảnh có treo một ngọn trường minh đăng (*), những sợi xích treo đèn đã rỉ sét loang lổ, không có gió mà vẫn đung đưa, vang lên những tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt. Ngọn đèn toả ra thứ ánh sáng u ám, chiếu lên người ta in thành những cái bóng thật dài trên bốn vách tường. Những cái bóng chồng chéo lên nhau không ngừng lay động trên bốn bức vách khiến ta ớn lạnh toàn thân, cảm thấy rất muốn quay đầu chạy trối chết.

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương 7

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan

Chương 7

Nhờ phúc của sư huynh Phan Khổng, hắn đã ra lệnh cho không ít đệ tử mang toàn bộ đồ đạc ta cần vào hang. Có điều đồ đạc quá nhiều, nên ta chỉ có thể bảo Điển Mặc dọn dẹp cái đống vật phẩm chất cao như núi đó, lấy ra những dược liệu cần thiết, hoặc có lẽ nên nói là nguyên liệu nấu ăn cần thiết.

Ta thân là sư phụ đương nhiên cũng không rảnh rỗi, ở bên cạnh lau chùi cái chum đựng gạo cao to gần bằng chiều cao thân người.

“Sư phụ, mọi thứ đã lấy ra đây rồi.” Điển Mặc quay lại thấy ta đang chiến đấu với cái chum đựng gạo thì hỏi: “Sư phụ, ngươi đang làm gì vậy?”

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương 6

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan

Chương 6


Ta hơi ngẩn người, nhìn hai tên một đen một trắng đều đang mang vẻ mặt “Ngươi còn không mau mau cảm tạ”, trong lòng cảm thấy phức tạp. Nghe qua thì bọn họ dường như cũng có giúp ta, thế nhưng ta vẫn luôn thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.

Không đợi ta suy nghĩ nhiều, hai tiếng thở dài tiếc nuối vang lên cắt đứt suy nghĩ của ta: “Ai, thật đáng tiếc.”

Tuy rằng lời này mang chút phong cách của Vu Kính, nhưng rõ ràng không phải là giọng Vu Kính.

Ta nghe tiếng nhìn lại, trên cành cây cổ thụ khô cách mấy trượng, hai huynh muội Vân Trâm Vân Thoa sóng vai ngồi, đều là hai tay chống má ra vẻ ngây thơ khờ dại, tiếc nuối nhìn qua đây.

Cặp huynh muội buồn chán này ngoại trừ xem náo nhiệt sẽ không còn chuyện gì làm hay sao!

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương 5

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan

 

Chương 5

Ta kể xong, thấy Điển Mặc có vẻ khinh thường, lòng ta vui mừng, thầm nghĩ đệ tử này quả nhiên không giống một đám vô tâm vô phế của Bình Tâm Nhai, liền hỏi hắn:

“Thế nào, ngươi có cách nào hay hơn không?”

“Thật ra cũng không khác lắm, chẳng qua nhiều hơn Vu Kính một bước, càng triệt để hơn mà thôi.” Hắn trả lời.

Ta cảm thấy tò mò: “Triệt để như thế nào?”

“Biến Vân Trâm thành mèo đực xong, trước hết trực tiếp ‘cắt’ hắn, sau đó ném vào đàn mèo cái.”

Quả nhiên Trường Giang sóng sau đè sóng trước.

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương 4

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan

Chương 4

Chìm đắm trong niềm vui sắp được ngâm mình ở suối nước nóng, ta vô cùng sung sướng chạy về nhà, ha ha, nếu sớm biết suối nước nóng gần như vậy, ta đã đến đó từ lâu rồi! Dù sao thì hiện tại biết cũng chưa muộn, trong lòng phấn khởi, ta không nhịn được há miệng rên rỉ một bài, người xưa chẳng phải rất thích giữa ban ngày cất cao giọng hát sao, ta làm thử, quả thật rất thú vị!

Đột nhiên một giọng nói vang lên sau lưng ta: “Sư phụ, có phải ngươi rất ghét nhận ta làm đệ tử không?”

Tiếng ca của ta quàng quạc chấm dứt.

Lời này phát ra từ một tảng đá mặc y phục phía sau, không phải Điển Mặc còn là ai.

Ta vội vàng thu hồi vẻ mặt hớn hở, bày ra bộ dạng sư phụ nghiêm trang.

Hắn ngẩng mặt nhìn ta, không biết có phải ảo giác của ta hay không, nhưng những hoa văn màu vàng kim trên gương mặt xanh đen của hắn dường như đang chuyển động, ta chớp chớp mắt, lại không thấy động nữa. Hắn hỏi ta: “Sư phụ, ngươi ghét thu đệ tử hay là ghét thu ta làm đệ tử?”

Ta rất muốn trả lời cả hai đều đáng ghét, nhưng lời đến bên mép thì sửa lại: “Ta ghét thu đệ tử, nhưng không ghét thu ngươi làm đệ tử.” Bởi vì có ngươi mới có suối nước nóng nha, câu này ta không nói ra. Ta nỗ lực mỉm cười với hắn, thế nhưng muốn cười mà nhìn không ngu rất khó, không tin ngươi cứ tìm một tảng đá rồi cười với nó thử xem.

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương 3

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan

Chương 3

Hẳn là hai chân của ta đã tự cử động, thân hình cũng nhỏm dậy từ trên ghế, xung động muốn lao về phía trước không phải là không có, có điều một bàn tay đã giữ chặt lấy vai ta, cứng rắn ấn ta ngồi xuống. Mùi hương mơ hồ thoảng qua mặt, không cần ngẩng đầu lên cũng biết là tay của Vu Kính. Một khắc khựng lại này, ta chợt nhận ra Lý Sơ ta chỉ là một người bình thường, cho dù có lao được qua đó thì cũng chỉ thêm một kẻ hy sinh mà thôi, không hề ý nghĩa.

Đứa trẻ đáng thương, chỉ trách vi sư chưa kịp khuyên ngươi hoạ đều từ miệng mà ra. Không phải sư phụ không muốn cứu ngươi, mà là sư phụ cũng không làm gì được. Nếu như sau khi ngươi bị thiêu xong mà còn sót lại chút gì, vi sư nhất định sẽ tìm một chỗ thật tốt chôn cất ngươi, mồng một mười lăm, nếu như vi sư tỉnh ngủ nhất định sẽ đốt cho ngươi chút vàng mã, ngươi hãy cứ yên tâm ra đi.

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương 2

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan


Chương 2

Đám người ríu ra ríu rít bên này liền an tĩnh lại, đồng loạt hướng về phía bức tường đứng trang nghiêm.

Một ông lão râu bạc trắng, mặt mũi hiền lành, tai dài đến vai, trước ngực đeo một viên ngọc bích toả ra ánh sáng lục u ám, vừa nhìn liền biết không phải vật tầm thường. Ông ta ngồi ngay ngắn ở ghế trên, khí thế uy nghiêm, điều khác biệt duy nhất với các chưởng môn phái khác chính là ông ta mặc một cái quần bí đỏ(*) rất buồn cười, để lộ hai cẳng chân khẳng khiu, khiến ta đột nhiên nhớ đến hai cái chân của con gà bệnh đã từ lâu không còn đẻ trứng ở nhà bà lão quả phụ.

“Ha ha ha!” Ta cất tiếng cười to.

Ông lão bình tĩnh nhìn ta, nói một câu mà ngoại trừ Vu Kính, tất cả mọi người đều hộc máu:

“Có đảm lược, chính là ngươi!”

Xui xẻo thì xui xẻo - Chương 1

Xui xẻo thì xui xẻo

Tác giả: A Thất
Biên tập: Triêu Nhan

Chương 1

Lai lịch của ta rất đơn giản.

Ta vốn là con của một tiên sinh dạy học ở Đường Lê, cha mẹ chết sớm, bị bán cho một bà lão quả phụ hà khắc ở gần Bình Tâm Nhai làm đầy tớ.

Thời đó, chưởng môn của Bình Tâm Nhai còn là Dịch Hành đạo nhân. Lúc bấy giờ, còn bảy ngày nữa là đến sinh nhật mười bảy tuổi của ta, cũng là lúc Dịch Hành đạo nhân tổ chức nghi thức chọn lựa những nhân vật tinh anh nhất trong số các đệ tử để thu nhận làm đệ tử đích truyền. Dịch Hành đạo nhân vốn đã từ trong các đệ tử chọn ra năm người, nhưng mà ngay sáng sớm cùng ngày lại đổi ý. Chính quyền Bình Tâm Nhai đối với biến cố to lớn lần này giải thích là Dịch Hành đạo nhân trai giới tắm rửa bảy bảy bốn mươi chín ngày, ban ngày xem khí trời ban đêm đoán tinh tượng chín chín tám mươi mốt ngày, mới nhận được ý chỉ của bề trên! Bởi vậy mới cẩn thận cho ra một quyết định, đệ tử không thể năm người, nhất định phải sáu, như vậy Bình Tâm Nhai mới có thể hưng thịnh thái bình.

Xui xẻo thì xui xẻo - A Thất

Xui Xẻo Thì Xui Xẻo

Tác giả: A Thất (阿七)
Biên tập: Triêu Nhan

Thể loại: cổ trang, huyền huyễn, hài, 1x1, mỹ cường công x bình thường ngu ngơ thụ, HE
CP: Điển Mặc (Tiểu Hắc) x Lý Sơ